Trương Hữu tức điên lên được.
Bình thường hễ có việc nhờ vả là cứ "anh Hữu", "sư phụ" gọi ngọt xớt, đến lúc hắn có việc cần thì cả hai đứa lại đồng loạt giở trò "ngại ngùng". Nếu lớn thêm chút nữa, Trương Hữu tin là hai ranh con này sẽ biết ngại thật.
Nhưng bây giờ... ngại cái rắm ấy.
Rõ ràng là hai đứa đang định buôn dưa lê một lát trước khi ngủ.




